Những điều nhỏ nhặt bình thường trong phim “Secret
life of Walter Mitty”
Khi trẻ
và thậm chí bây giờ, có một lúc nào đấy bạn
đã từng cảm thấy cuộc sống
này quá nhàm chán. Mọi
thứ như được thiết kế
và lập trình sẵn sàng thành một tập
lệnh, và chính bạn đã ấn nút Enter cho nó chạy cho chính cuộc đời
mình. Đó là một thứ gì đó ổn định,
dễ đoán và đặc biệt nó chạy đi chạy lại
- như 1 vòng lặp – hàng ngày.
Có bao giờ
bạn muốn thoát ra khỏi vòng lặp ấy,
hay nói bớt văn vở hơn là làm điều mình muốn, đi tới nơi mình thích, nói ra điều mình suy nghĩ, làm những việc được coi là điên rồ như nhảy ra khỏi trực thăng xuống biển, bên dưới có 1 con cá mập, hay thậm chí tán một cô gái (như nhân vật chính trong phim) hoặc bật
lại boss (cũng như nhân vật chính trong phim – cái này không
khuyến khích thử)
Mình chưa bao giờ nhận
là một người Mê điện ảnh,
mặc dù vậy danh sách các bộ phim mình đã từng xem cũng khá nhiều và chọn lọc
từ những
cái tên nổi tiếng.... Nghỉ tết
COVID rảnh rỗi mình có tình cờ xem một bộ
phim có tên “Secret life of Walter Mitty”. Và đây cũng là lần đầu
tiên mình tự viết một
bài cảm nhận về
cảm xúc của riêng mình, về một
tác phẩm điện ảnh
được sản
xuất năm 2013, rất là bình thường từ dàn diễn viên chính/phụ, đạo
diễn, kịch bản.. mình đoán kinh phí làm phim cũng không cao, điểm cộng
rõ nhất là các cảnh quay trong phim rất đẹp.
Vậy mà trên nhiều trang mạng xã hội có nhiều bình luận về
bộ phim “Cuộc đời
bí mật của
Walter Mitty” đã thay đổi
cuộc sống
của họ.
Và bộ phim là “phim được đánh giá thấp nhất mọi
thời đại”
Vậy bộ
phim có gì, nó thay đổi
gì?
“Hãy chiêm ngưỡng thế giới, đối mặt với những nguy hiểm sắp tới, hãy nhìn đằng sau các bức tường, hãy tiến lại gần hơn, hãy tìm nhau để cảm nhận. Đó chính là ý nghĩa cuộc sống”
Nguyên
văn “To see the world, things dangerous to come to, to see behind
walls, to draw closer, to find each other, and to feel. That is the purpose of
life.”
Đấy là câu có thể coi là Slogan của Tờ tạp chí LIFE – nơi nhân
vật chính Walter Mitty làm việc.
Về Walter, là một kiểu công dân cần cù mẫn cán, tính cách hơi cù lần và thỉnh thoảng có những phút ngáo ngơ. Anh khoảng 4x tuổi (mình đoán), chưa vợ, ở với mẹ và em gái. Công việc chính ở tòa soạn báo LIFE của Walter là biên tập và xử lý phần hình ảnh, cụ thể là anh tráng rửa, scan âm bản phim để cho ra những tấm ảnh phục vụ in ấn. Anh làm việc ở đây đã 10 năm và đã xử lý hàng triệu âm bản phim. Một dạng công việc Back Office, phục vụ cho các phóng viên, nhiếp ảnh gia tác nghiệp ở hiện trường, nó cần sự tỉ mỉ và cẩn thận tuyệt đối, tuy nhiên nó nhàm chán vì ngày nào cũng như vậy. Cuộc sống đều đều trôi qua nếu không có những biến cố và cơ duyên đầy bất ngờ.
Thời đại công nghệ lên ngôi, LIFE buộc phải ngừng sản xuất báo in và chuyển sang online, tất nhiên sẽ kèm theo cắt giảm nhân sự và thay đổi cơ cấu. Dạng công việc của Walter cũng có nguy cơ xóa sổ. Điều đó càng dễ xảy ra khi tình cờ anh và đồng nghiệp bị thất lạc 1 tấm phim rất quan trọng. Tấm phim số 25 của gã nhiếp ảnh gia lập dị Sean O’Connell chụp gửi tờ LIFE để làm tấm ảnh bìa cho số báo giấy cuối cùng. Hành trình đi tìm tấm 25 này xuyên suốt gần hết bộ phim. Và tấm ảnh này chụp gì, nó tìm thấy ở đâu, anh Walter đã trải qua những gì để tìm thấy nó.
Điều bất ngờ xúc động nằm ở cuối bộ phim, nằm trên tấm ảnh bìa LIFE số cuối cùng, và cái kết đẹp, anh Walter mất một số thứ, nhưng được tôn vinh và nắm tay Crush đi trong ánh nắng ban mai hồng như cổ tích vì anh đã trở lên mạnh mẽ hơn, có nhiều điều tự hào hơn và xứng đáng sau những gì trải qua.
Bộ phim có 1 vài phân
đoạn hơi bị“trẻ con” quá nên nó không nằm trong danh sách
của các nhà phê bình nghiêm túc đạo mạo, nên nó bình thường – nhưng không
tầm thường. Nó không phải bộ phim kịch tích, hay hài hước khiến bạn lăn lộn, hay nhiều tầng ý nghĩa và rối rắm khiến bạn như đánh rơi não. Nó truyền cảm hứng cho những ai đang cần.
1.
Câu chuyện trong phim gợi mở đam mê dịch chuyển và khám phá, sống thật, trải nghiệm thật.
2.
Anh Walter làm công việc bình thường, nhưng anh thực sự có tâm huyết và trách nhiệm nên nó không hề tầm thường, và việc tờ LIFE tôn vinh anh là điều xứng đáng. Xã hội và tổ chức nào cũng có phân công
lao động, ai cũng có đóng góp nên không ngành nghề/vị trí nào là tầm thường cả. Do the best thing you can with your positive attitude.
3.
Cuối cùng anh Walter tìm thấy bức ảnh số 25 – bức ảnh được đặt tên “Quintessence of life” – theo
mình có thể dịch là Tinh hoa cuộc sống mà cũng có thể dịch là “Tinh túy của tạp chí LIFE” tùy theo cách hiểu của mỗi người - theo cái cách không ngờ nhất làm mình liên tưởng tới hành trình
trong Nhà giả kim “the thing you really need is the thing
you already have, you just need to learn to take a closer look” . Điều bạn đang tìm có khi chính
là điều bạn đã có.
4.
Mình rất thích nhân vật gã nhiếp ảnh gia lập dị thích phiêu lưu Sean O’ Connell –
người được nhắc tới trong bộ phim nhiều nhưng chỉ xuất hiện có mấy phút để nói mấy câu. Hắn có nói mấy câu làm mình thấy tâm đắc. Sau khi bỏ rất nhiều công sức để săn tìm con Báo tuyết trên dãy Himalaya
để chụp ảnh nó, lúc con báo
xuất hiện thì hắn bất ngờ lại không chụp mà chỉ ngồi yên ngắm khung cảnh đó – và tận hưởng thứ mà có lẽ hắn cho là mùi vị cuộc sống, là ý nghĩa của việc có mặt tại nơi đó vào chính thời điểm đó.
Tự nhiên lại nhớ lại một câu nói đâu đó đại ý “Con mắt là máy ảnh tốt nhất của bạn – vì khoảnh khắc đó bạn chỉ được nhìn 1 lần trong đời”
Cuối cùng – mình định để font chữ cho mấy dòng blog/review này là Times New
Roman, cỡ chữ 13-14 nhưng lại thôi, thử 1 lần thay đổi cuộc sống của chính mình bằng cách đổi 1 font chữ chưa bao giờ dùng xem sao :D
Written by me.
26/7/2021










