Monday, January 2, 2017

Year in [photo] review 2.0.1.6

Hết năm cũ sang năm mới rồi, nhìn lên cuốn lịch tường đã đến tờ cuối cùng.
Trong không khí phấn khởi thi đua của toàn dân tộc tôi cũng làm một tổng kết nho nhỏ, vì văn dốt chữ xấu nên review bằng hình ảnh cho ngắn gọn.
Nếu là người chơi ảnh một cách nghiêm túc, có 1 lời khuyên đó là mỗi năm nên có một tổng kết nhỏ, để chọn ra những tấm hình ưa thích nhất, cũng là cách để nhìn lại sự kiện của năm cũ và thấy mình có tiến bộ hay không.

1. Sự kiện đầu tiên của năm tây, dĩ nhiên là tết ta

năm 2015 nhà tôi đón chào thành viên mới, tết bính thân cũng là cái tết đầu tiên của Na. mọi người trong nhà ai cũng phấn khởi, nói gì nói sau 4 năm mong đợi mới có cục vàng này đấy. :D
nhờ cháu mà năm nay bố nó gặt được kha khá tiền lì xì :D




năm nay ông nội lại gói bánh chưng, nhìn 2 ông cháu rất là tình cảm nhỉ?

2.  mùa xuân lễ chùa.


tháng 4 đi chùa. với mấy anh em trong hội chụp fujifilm. chỉ đi ngắm cảnh và chụp, không lễ bái gì.
đang đi dở phải chạy gấp về hà nội, Na sốt phải cấp cứu trong viện nhi mất 1 tuần liền :(


3. Chuyến đi Lai Châu

Một chuyến đi hết sức ý nghĩa và vui vẻ. Đúng vào dịp thành lập Đoàn 26/3



4. tuổi 32 ầm ập đến,

cũng chẳng có gì đặc biệt cho lắm.




5. Về làng Thổ Hà

Thổ Hà là làng nghề, làm gốm và bánh đa nem ven con sông Cầu - Bắc giang. Ở đây còn giữ một số phong cảnh khá đẹp và cổ kính: cây đa, bến nước, con đò, mái đình, cảnh họp chợ ven sông, những ngôi nhà cổ san sát. Dân làng làm nghề bánh tráng đa nem là chính, nếu may mắn vào ngày nắng bạn có thể có những shoot hình đẹp về cảnh tráng, phơi bánh đa cùng những cảnh sinh hoạt khác trong làng nghề.

Lần này đi chẳng có ảnh nào ra hồn, phần vì lạc đường, phần vì đói nên chẳng có tí xúc cảm nào mà chụp. Tuy nhiên tôi vẫn cho nó vào review, bởi tôi đi chuyến này vì cảm hứng, sáng ngủ dậy chẳng suy nghĩ gì mà xách xe đi luôn. Tôi thích tận hưởng cuộc sống theo cách của mình như vậy.

Bà cụ bán nước làng Thổ Hà. Tôi dừng chân mua hớp nước và xin bà một tấm ảnh.
(chẳng hiểu sao nhìn bà lại liên tưởng đến cô hàng xén răng đen có nụ cười toả nắng xứ Kinh bắc xưa trong thơ Hoàng Cầm)



6. Bán nhà

ngôi nhà nơi quê hương Hải Phòng (quê hương thứ 3 =)) ) nơi chôn rau cắt rốn (của con tôi), tôi đành lòng dứt ruột bán lỗ, những đồng tiền tiết kiệm của tôi và partner cũng không cánh mà bay đổi lấy gần 4 năm kỉ niệm đèm đẹp với đất Hải. bị đời hấp diêm thôi đành tận hưởng vậy :D



Life is like a rape. If you cannot resist, enjoy! 


7. Tháng 8: đón chào thành viên mới.

loay hoay hì hục thế nào lại tòi ra thằng cu. tôi và partner đã có 2 năm khá năng suất, vui nhưng vất vả chẳng kém :v



8. Tháng 9: Đại gia đình lại đón chào một thành viên mới.

nhìn ai cũng hoan hỉ rạng rỡ, mình lại thèm lấy vợ nữa ..




9. Classical, minimal & slow

Tôi đến với ảnh (nói thế này nhỉ, dùng từ nhiếp ảnh thì nghe nó sang trọng quá) với mục đích lưu giữ những kỉ niệm và khoảnh khắc của gia đình, người thân, bạn bè vì biết rằng những phút giây qua đi sẽ không quay trở lại. Ngoài ra cũng để giữ lại hình ảnh những địa điểm đi qua ,lúc nào đó có cơ hội ngồi ngắm lại.

 Trước đây tôi chơi fujifilm thay vì những ông dslr to tổ bố và nặng nề (tất nhiên trước đó có nghịch qua vài dòng PnS). Máy đẹp, màu ảnh đẹp và đỡ mất công chỉnh sửa. Phần nữa fujifilm mang lại cảm giác đơn giản, tinh tế và chậm rãi. Nó rất hợp với con người tôi (ưa lọ mọ và những gì cổ cổ).
 năm nay vẫn còn giữ em fuji nhưng thấy nó vẫn nhanh quá :v tôi mua & bán thêm vài cái máy phim nữa về chơi cho nó chậm hẳn đi. Cái cảm giác lấy nét, đo sáng bằng tay, lên cò phim rồi loay hoay mãi mới làm được một kiểu, ấy thật là một trải nghiệm tao nhã. Rồi chẳng xem được ảnh ngay mà phải đợi Lab tráng rửa scan xong mới biết ảnh mình chụp nó ra làm sao. (có thể hoan hỉ vì cái ảnh này không ngờ đẹp thế, hoặc chửi oh shit fuck ảnh chụp ra trông như cc =)) )




Bán thằng spotmatic đi thật là tiếc nuối. Ngàm M42 khá thông dụng và dễ kiếm, hình thức thì thằng spotmatic hơn hẳn thằng nikon đen hôi. Nhưng mà mình thích thì mình đổi thôi.

vậy là đồ đạc còn 1 fujifilm mirrorless và 1 nikon SLR. Thế là đủ rồi.

mục tiêu 2017 không mua bán gì nữa, chỉ chụp và chụp thôi.
ước mong 2017 hoàn thành công việc, tiết kiệm được nhiều tiền để cho cả nhà đi chơi một chuyến.

that's all. End of 2016.

mặc dù năm nay có một số sự kiện buồn, nhưng tôi không thích nhắc những chuyện buồn .

chợt nhớ ra là chẳng ai biết đến blog này. thôi cứ viết ra vậy để sang năm đọc lại xem thế nào :D





No comments:

Post a Comment